Lời thưa từ trái tim: Khi sự tôn trọng đi đầu
Trước hết là sự tôn trọng. Khi mình đến đất nước của các em, trao cho các em một món quà, điều đẹp nhất là lời yêu thương ấy được nói bằng chính ngôn ngữ mà các em có thể đọc, hiểu và cảm nhận.

Gửi gắm niềm tin: Hơn cả một món quà vật chất
Thứ hai, Mi không muốn các em chỉ nhớ rằng: “Hôm đó có một đoàn người Việt Nam đến tặng balo, tập sách, thư viện…” Mi muốn các em hiểu vì sao những cô chú chưa từng quen biết lại đi một quãng đường rất xa để đến với mình. Bởi phía sau từng món quà là niềm tin rằng tri thức có thể mở ra một tương lai khác, và rằng ở một nơi nào đó vẫn có những người lớn đang tin vào ước mơ của các em.
Nhịp cầu hữu nghị: Gặp nhau bằng lòng tử tế
Và Mi chọn để cả tiếng Việt đứng bên cạnh tiếng Lào bởi chính hai ngôn ngữ ấy đã nói thay một điều rất đẹp: chúng ta là hai dân tộc khác nhau, nhưng có thể gặp nhau bằng lòng tử tế, bằng giáo dục và bằng tình hữu nghị.

Hạt mầm ký ức: Những giá trị ở lại với thời gian
Có những món quà rồi sẽ cũ, Chiếc balo rồi các em sẽ lớn lên và không còn dùng nữa. Nhưng biết đâu một ngày nào đó, khi mở lại lá thư này, một em nhỏ sẽ nhớ rằng:
“Ngày mình còn bé, đã từng có những người từ Việt Nam đến và nói với mình rằng hãy học tập, hãy nuôi ước mơ và hãy tin vào tương lai.”
Nếu chỉ trao vật chất, chúng ta giúp các em được một đoạn đường. Nhưng nếu trong món quà ấy có thêm một lời động viên, một niềm tin, một câu chuyện để nhớ, có thể chúng ta sẽ gieo được một điều ở lại trong các em lâu hơn rất nhiều.


Sự trân trọng từ tâm huyết
Có lẽ đó cũng là điều Mi luôn nghĩ về câu “Của cho không bằng cách cho.” Không phải mình trao bao nhiêu, mà là người nhận cảm thấy mình được trân trọng đến mức nào.
Và lá thư song ngữ ấy chính là cách Mi muốn nói với các em học sinh Lào rằng:
“Món quà này được chuẩn bị cho chính các em.
Chúng tôi đã nghĩ về các em trước cả khi chúng ta gặp nhau.”
